Âm thầm tiến lên

Những người âm thầm tiến lên, mặc kệ thiên hạ làm gì, là người đáng sợ. Họ lầm lì như một cái xe lu, đè nát mọi cản trở. Việc của họ là tiến lên, và cảm xúc là thứ không tồn tại. Đã học là không quan tâm tới buồn vui, chán nản, chỉ tới giờ, mở sách ra, học cắm cúi như một cái máy. Mục tiêu đã định, cứ thế mà làm.

Sự cạnh tranh khốc liệt

Dạo gần đây, tôi có “may mắn” được dạy 3 bạn phổ thông. Thực ra nói là may mắn, vì những bạn này đều rất chăm chỉ và chịu khó – hai yếu tố cực kì quan trọng để tiến bộ trong bất kì môn nào, đặc biệt là với tiếng Anh vốn rất mệt mỏi và trường kỳ.

Tạo dựng quan hệ

Trong sổ học bạ, bên cạnh những dòng khen ngợi dài dằng dặc là những dòng chê cũng chua chát không kém: “Còn hay nói chuyện riêng, chưa chú ý nghe cô giảng”.

Nhìn lại chính mình

Viruss, trong một show với Pew, có nói như này: “Với marketing, mình không bao giờ học hỏi ai, vì những chiêu marketing được viết ra trong sách là cũ rồi. Bạn phải làm cách khác, bằng chính cảm nhận của mình. Marketing là cảm nhận về thị trường”.

Động lực học hành

Hôm trước có bạn viết bình luận trên group, nói rằng “em không có động lực để học hành”. Bingo, chúc mừng em, em chính là hình mẫu mà anh luôn mong muốn của mọi người trên trái đất này.

Khi nào bạn nên học tôi?

Khi bạn đi học, điều khó khăn nhất là làm theo toàn bộ yêu cầu của người dạy. Lúc đầu bạn có thể rất hăm hở, nhưng làm được chừng vài buổi chán, bạn bỏ ngang và trách đời không như mơ.

Học từ vựng ngay thôi!

Còn nhớ đợt trc dạy offline, có ông em bảo tôi “em chán học từ vựng lắm rồi, anh cho em làm IELTS luôn đi anh”. Tôi đồng ý luôn, bảo rằng chỉ cần em làm đúng 2/13 câu của phần một trong Cam 12, thì hôm sau cứ IELTS Reading mà làm.

Yêu hay không yêu?

Ngày hôm trước còn đi chơi với nhau, ánh mắt đắm đuối như tàu Titanic va vào băng, ngày hôm sau đôi mắt không khác gì chị Võ Thị Sáu. Một tháng trước còn đi chơi, gặp gỡ bố mẹ của nhau, tháng sau đã “em hết yêu rồi, em mệt rồi cho em nghỉ một năm”. Và nửa năm sau cô ấy lấy chồng.

Bài Viết Cũ Hơn