“Tắm” trong ngôn ngữ
Hôm qua nói chuyện với thằng em chơi thân, nó tự nhiên tâm tư: “Anh ạ, sau một thời gian chiêm nghiệm em đã rút ra được một điều quý giá trong cuộc sống. Đó là không nên gọi điện về cho gia đình quá nhiều khi đi du học”.
Hôm qua nói chuyện với thằng em chơi thân, nó tự nhiên tâm tư: “Anh ạ, sau một thời gian chiêm nghiệm em đã rút ra được một điều quý giá trong cuộc sống. Đó là không nên gọi điện về cho gia đình quá nhiều khi đi du học”.
Hôm trước mở cái quạt điện cơ 91 ra xài sau hơn một phủ bụi. Tôi nhìn cái bao bì đựng quạt là thấy “ngứa mắt” rồi, trông xấu dã man. Ấy vậy mà lúc lắp ra dùng thì cảm thấy choáng váng cực độ. Quạt xịn thật sự.
Internet cho bạn biển thông tin, kiến thức, nhưng nó cũng là đại dương nhấn chìm bạn xuống vực Mariana, nếu bạn thích chơi không hồi kết. Học hành là cái phao, giúp bạn lúc chẳng may rơi xuống biển, là thứ vực bạn dậy ở thời điểm tưởng chừng chuối nải nhất.
Hồi xưa dùng blog 360, có lần tôi kết bạn với một bà chị ở bên Séc. Vẫn nhớ hai chị em nói chuyện rất nhiều, cho tới một ngày vì hiểu lầm gì đấy mà không còn nói thêm nữa. Có lần, bà chị bảo, “Chị chỉ ước quay về thời 16 tuổi như em”. Tôi thì nghĩ, tôi đang muốn già nhanh mà không được đây. Giờ thì được rồi. Thật sự rồi.
Thời buổi mạng xã hội lên ngôi, ai cũng thích nhanh, thích gấp chứ ít ai thích học hành tốn công, mệt sức. Nhiều giá trị quan trọng như kiến thức, kĩ năng sống bị cào bằng và thậm chí cào thấp hơn khi so với những người nhiều tiền nhờ buôn bán, làm hình ảnh, vẽ marketing.
Câu chuyện của bạn trong bức ảnh này cũng giống của tôi ngày xưa, chỉ khác ở một cái kết có hậu hơn dành cho tác giả. Ngày ấy tôi cũng học 2 trường, với hy vọng sau này trả thành con buôn thứ thiệt, nhưng khoác trên vai là tay nải kiến thức hoành tráng.
Hôm qua nhìn thấy bức ảnh này mà toát hết mồ hôi hột với mấy bạn gen Z. Hoặc là những bạn bình luận trong này quá giỏi, quá xuất chúng, hoặc là bạn đang bị ảo tưởng quá nhiều về bản thân.
Câu chuyện thủ khoa năm nay trở nên “hot” hơn bao giờ hết, không phải vì giờ mới có thủ khoa, mà bởi bạn thủ khoa khối A00 năm nay trông không giống thủ khoa lắm. Bạn giống bông hoa hơn là thủ khoa.
Hôm trước đi Hạ Long, tôi không leo lên đảo mà ngồi ở thuyền chơi, tranh thủ nói chuyện với mấy em phục vụ. 2 em bảo là quê ở miền núi, nhưng làm ở đây được 2-3 năm rồi. Tôi hỏi lương thì bảo chỉ tầm 6-8 củ thôi, bao ăn một bữa. Tôi thấy lạ thật, vất vả thế thì cố gắng làm gì? “Để học tiếng Anh anh ạ”.
Có một trớ trêu trong đời, đó là nếu bạn dành quá nhiều thời gian cho bạn bè, thì sớm hay muộn bạn cũng bị hòa tan vào nhóm đấy. Con người là một thực thể rất yếu ớt trước đám đông, và chúng ta thường sẽ có xu hướng bắt chước thứ mà chúng ta nghĩ là an toàn.