Làm trong Nhà nước

Hôm trước tôi có hỏi là các bạn biết lí do vì sao tôi làm ở nhà nước không, và không ngờ là có nhiều bạn quan tâm tới chủ đề này vậy. Có lẽ trong suy nghĩ của nhiều người, làm nhà nước vẫn là cái gì đấy vừa lạ vừa quen. Quen vì thế nào chẳng có bạn bè, anh em làm nhà nước. Lạ vì mình chưa từng làm bên trong hệ thống, không hiểu nó vận hành ra sao.

Học hành tử tế

Mùa hè năm ấy, thay vì đi chơi cùng lũ bạn quá nhiều, tôi dành thời gian 2-3 tiếng mỗi ngày trên chiếc bàn gấp nho nhỏ, tựa lưng vào tường và cắm cúi viết những dòng ngô nghê dịch từ quyển Life Lines

Mua iPhone làm gì?

Đợt đấy, tôi từng rất hùng hồn tuyên bố với mấy đứa em của mình rằng, “bất cứ chuyện gì xảy ra anh cũng không bao giờ mua iphone, một thứ xa xỉ phẩm ngớ ngẩn và lãng phí” và “anh không bao giờ bỏ quá 10 củ mua điện thoại, một thứ chỉ để nghe-gọi”.

Đích đến cuộc đời

Sau nhiều năm bôn ba trong cuộc đời, tôi hay tự hỏi thế cuối cùng mình cần đi đến đâu? Cái đích cuối cùng là gì? Và tôi tịt ngúm. Không giả lời được câu hỏi rất chi là dễ mà lại thành khó này. Cố gắng học hành, kiếm tiền, rồi giàu có, rồi đi chơi suốt ngày, xong rồi sao nữa? Khó thật đấy.

“Tắm” trong ngôn ngữ

Hôm qua nói chuyện với thằng em chơi thân, nó tự nhiên tâm tư: “Anh ạ, sau một thời gian chiêm nghiệm em đã rút ra được một điều quý giá trong cuộc sống. Đó là không nên gọi điện về cho gia đình quá nhiều khi đi du học”.

Giá trị cốt lõi

Hôm trước mở cái quạt điện cơ 91 ra xài sau hơn một phủ bụi. Tôi nhìn cái bao bì đựng quạt là thấy “ngứa mắt” rồi, trông xấu dã man. Ấy vậy mà lúc lắp ra dùng thì cảm thấy choáng váng cực độ. Quạt xịn thật sự.

Chiếc phao cứu sinh

Internet cho bạn biển thông tin, kiến thức, nhưng nó cũng là đại dương nhấn chìm bạn xuống vực Mariana, nếu bạn thích chơi không hồi kết. Học hành là cái phao, giúp bạn lúc chẳng may rơi xuống biển, là thứ vực bạn dậy ở thời điểm tưởng chừng chuối nải nhất.

Càng tiếc thời gian

Hồi xưa dùng blog 360, có lần tôi kết bạn với một bà chị ở bên Séc. Vẫn nhớ hai chị em nói chuyện rất nhiều, cho tới một ngày vì hiểu lầm gì đấy mà không còn nói thêm nữa. Có lần, bà chị bảo, “Chị chỉ ước quay về thời 16 tuổi như em”. Tôi thì nghĩ, tôi đang muốn già nhanh mà không được đây. Giờ thì được rồi. Thật sự rồi.

Hãy cố mà học

Thời buổi mạng xã hội lên ngôi, ai cũng thích nhanh, thích gấp chứ ít ai thích học hành tốn công, mệt sức. Nhiều giá trị quan trọng như kiến thức, kĩ năng sống bị cào bằng và thậm chí cào thấp hơn khi so với những người nhiều tiền nhờ buôn bán, làm hình ảnh, vẽ marketing.

Kiếm tiền không dễ

Câu chuyện của bạn trong bức ảnh này cũng giống của tôi ngày xưa, chỉ khác ở một cái kết có hậu hơn dành cho tác giả. Ngày ấy tôi cũng học 2 trường, với hy vọng sau này trả thành con buôn thứ thiệt, nhưng khoác trên vai là tay nải kiến thức hoành tráng.

Bài Viết Cũ Hơn