Câu chuyện thủ khoa năm nay trở nên “hot” hơn bao giờ hết, không phải vì giờ mới có thủ khoa, mà bởi bạn thủ khoa khối A00 năm nay trông không giống thủ khoa lắm. Bạn giống bông hoa hơn là thủ khoa.
Hôm trước đi Hạ Long, tôi không leo lên đảo mà ngồi ở thuyền chơi, tranh thủ nói chuyện với mấy em phục vụ. 2 em bảo là quê ở miền núi, nhưng làm ở đây được 2-3 năm rồi. Tôi hỏi lương thì bảo chỉ tầm 6-8 củ thôi, bao ăn một bữa. Tôi thấy lạ thật, vất vả thế thì cố gắng làm gì? “Để học tiếng Anh anh ạ”.
Có một trớ trêu trong đời, đó là nếu bạn dành quá nhiều thời gian cho bạn bè, thì sớm hay muộn bạn cũng bị hòa tan vào nhóm đấy. Con người là một thực thể rất yếu ớt trước đám đông, và chúng ta thường sẽ có xu hướng bắt chước thứ mà chúng ta nghĩ là an toàn.
Các bạn có tin là mọi chuyện trên đời đều được sắp đặt trước, chỉ là bạn có đủ may mắn để đi hết chặng đường đấy hay không mà thôi? Tôi thì luôn có niềm tin nội tâm rằng mọi thứ xảy ra đều có lí do, và rằng chẳng có gì gọi là “ngẫu nhiên” ở đây cả. Thứ mà bạn nghĩ là ngẫu nhiên, đôi khi là sự sắp xếp trước của một-ai-đó.
Trước khi dạy tiếng Anh nhiều, tôi có quãng thời gian lăn lộn khá lâu với nghề dịch. Có thể nói, nghề dịch mang lại nhiều cảm xúc “mạnh” nhất, mạnh hơn nhiều so với nghề dạy, vì nó rất nhanh. Trừ dịch tài liệu thì được ngắm nghía câu từ chán chê, còn dịch nói (gồm cả dịch đuổi và dịch cabin), thì đều căng thẳng và áp lực như nhau.
Có một vấn đề chung với những người mới học ngoại ngữ, hoặc thậm chí là học lâu rồi, có bằng cấp rồi, đó là thích hiểu đại khái, mơ hồ. Chẳng hạn đọc một bài báo, một đoạn văn, cứ “áng chừng, ước lệ” nó là như này như kia, thành ra lúc hỏi tại sao thì không giải thích được.
Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ, có một gia đình nông dân nghèo lam lũ, ngày đêm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Nhà nghèo nhưng đông con, gia đình càng thêm khó khăn, vất vả. Bù lại, bố mẹ rất yêu thương con cái và luôn dạy các con rằng, “học hành mới có thể thay đổi được tương lai”.
Tuần đầu tiên sau Tết, ước mong lớn nhất của mọi người vẫn là “ước gì hôm nay mới là 26 Tết”. Ai cũng vậy, xu hướng chung là thích nghỉ ngơi, chơi bời lúc đang lao động cật lực, nhưng rồi lại ước được làm việc trở lại sau những tuần chơi mải miết.
Một ví dụ điển hình khác là việc các bạn sinh viên đi làm thêm, để nhận mức lương khoảng 20-25k/giờ. Nếu bỏ qua những trường hợp phải đi làm vì gia đình khó khăn, thì tôi thấy rằng những bạn có điều kiện, không phải lo lắng về tiền bạc mà đi làm với số thu nhập này là quá ít ỏi.