Giá trị mỗi ngày
Muôn vàn câu hỏi bủa vây giữa một thế giới mà công việc dần bị thay thế bởi trí tuệ nhân tạo. Liệu nghề dạy có còn ổn, ít nhất là trong 50 năm tới? Để trả lời cho câu hỏi này, tôi xin kể các bạn nghe hai câu chuyện.
Muôn vàn câu hỏi bủa vây giữa một thế giới mà công việc dần bị thay thế bởi trí tuệ nhân tạo. Liệu nghề dạy có còn ổn, ít nhất là trong 50 năm tới? Để trả lời cho câu hỏi này, tôi xin kể các bạn nghe hai câu chuyện.
Nhưng then chốt và phải nhớ kỹ, đó là tiếng Anh bạn phải thành thạo. Biết dăm ba câu lẹt phẹt, đếm từ 1-10 không cần nhìn bảng số, đấy chưa coi là thành thạo tiếng Anh.
Một trong những đặc tính nguy hiểm nhất của một cá nhân, đó là khả năng tự chiến đấu, tự sinh tồn và tự đào tạo. Nếu bạn là người thích đi nhanh thì tốt nhất nên đi một mình, đừng để lũ bạn nào cản chân.
Tôi vẫn nhớ lúc đấy, khi phát hiện được sự thật trời giáng về tiếng Anh, tôi đã đi ra tiệm tạp hóa gần nhà và mua một cuốn sổ tay nhỏ. Trong cuốn sổ tay đấy, tôi ghi lại những hiện tượng ngữ pháp mà tôi gặp dưới cách hiểu của tôi.
Đến lúc tôi viết dòng chữ đấy, tôi vẫn chưa hình dung ra nổi chứng chỉ “Trofford” là cái gì, nó ăn với mắm tôm hay nước mắm
Kỉ niệm đầu tiên và đáng nhớ nhất đối với tiếng Anh của tôi chính là câu hỏi của cô giáo dạy lớp 3 sau kì nghỉ hè. Lúc đấy, sau 3 tháng miệt mài chơi với lũ bạn ở trong xóm, tôi đến lớp trong tâm trạng không thể vui vẻ hơn.
Thực tế là câu hỏi về việc làm gì để đi dạy tiếng Anh tôi đã nhận được rất nhiều, và trong suy nghĩ của nhiều người, việc đi dạy tiếng Anh là một thứ gì đó rất “sang chảnh” và “giàu có”. Câu trả lời cho suy nghĩ này là “đúng”…
Hồi học cấp 3, có những ngày ngắt quãng trong năm mà tự nhiên trong đầu tôi cứ xổ ra ý thơ văn dào dạt. Cảm giác cứ nhắm mắt là trong đầu chữ chạy như máy, cực kì khó tả và mệt mỏi.
Trong các nỗi ám ảnh ở đời, tôi nghĩ rằng phần đa mọi người sẽ giống như tôi, đó là cực kì sợ cái nghèo. “Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc”. Sự thiếu thốn về tài chính, kinh tế là nguyên nhân chính khiến chúng ta mệt mỏi trong mọi phút giây, và rất có thể một lúc nào đấy sẽ làm liều.
Bức ảnh này chụp hồi 5 năm trước, khi tôi còn trẻ và vẫn hăng hái đi dịch kiếm tiền. Đây là lần đầu tiên tôi dịch cabin chính thức, có trả lương đàng hoàng chứ không phải mấy lần dịch “ké” cùng các anh chị khác.