Hồi năm 3 Đại học, tôi từng trải qua những ngày tháng ghê rợn nhất cuộc đời. Đợt đó tôi chán tới mức mà khi có 2 con chuột chui vào phòng tôi giữa đêm để sục sạo, tìm đồ ăn, tôi đã đóng cửa lại, lên giường ngủ tiếp, kệ chúng nó cắn đồ đạc.
Có lần tôi hỏi, bác ơi trời mưa rét thế sao bác không nghỉ 1 bữa, ông này bảo: “Nghỉ 1 lần là mai lười, không dậy được. Thôi thì cứ dậy đều cho xong”.
Trước đây Bảo Bảo từng một lần dính án phạt hành chính vì tung tin sai sự thật, hôm trước thì lên VTV và Đài truyền hình Hà Nội, và giờ là câu chuyện với Lê Yến IELTS. Ôi cuộc sống ngày càng phức tạp và khó tin.
Thực sự đã từng hy vọng rất nhiều và cũng thất vọng rất lớn. Nhưng cũng đúng vào một chiều đẹp đẽ, nơi ánh hoàng hôn nhẹ buông nơi mặt hồ, mọi thứ bĩ cực nhất trôi qua nhẹ như một giấc mộng.
Hồi học cấp 3, có những ngày ngắt quãng trong năm mà tự nhiên trong đầu tôi cứ xổ ra ý thơ văn dào dạt. Cảm giác cứ nhắm mắt là trong đầu chữ chạy như máy, cực kì khó tả và mệt mỏi.
Gần đây cuộc sống đã tạm quay về những nếp nhà xưa cũ. Không còn những kí ức thất thần lúc đêm hay những lần sụt cân không cột mốc. Cân nặng đã quay trở lại như một con chó trung thành, lòng người cũng dần ổn định
Tôi luôn tự tin mà nói rằng, những người như vậy thì cuộc đời cơ bản là sẽ có rất ít biến động liên quan tới chủ quan bản thân, vì nội lực của họ quá tốt rồi.
Trong các nỗi ám ảnh ở đời, tôi nghĩ rằng phần đa mọi người sẽ giống như tôi, đó là cực kì sợ cái nghèo. “Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc”. Sự thiếu thốn về tài chính, kinh tế là nguyên nhân chính khiến chúng ta mệt mỏi trong mọi phút giây, và rất có thể một lúc nào đấy sẽ làm liều.
Một người học hành đàng hoàng, có trải nghiệm, chắc chắn sẽ không thể bị một thằng choai choai nói dăm ba câu sai ngữ pháp tiếng Anh lòe được. Thực học mới có thực làm, và thực làm sẽ sinh ra thực chất.